答寄子威

明代 李攀龙
刘生家本安东子,不尔高名那如此。十载论交少闻问,君胡尺书数千里。 苍头大奴前置辞,主人束发重知己。家本阖闾城下儿,清风独为延陵起。 便从出刺三河还,揽辔争誇按百蛮。早岁升公趋汉署,只今谢客卧江关。 虽言万事归来好,乍可论交到谁老。犹作凤凰池上看,穷途杀更耽文藻。 中间跌荡复王郎,伏腊扁舟发太仓。但语即翁常在口,彼时多士俨成行。 宦情渐觉绨袍胜,秋兴翻随綵笔强。魏倩一珠才照乘,主人双璧竟登场。 倡余和汝篇相及,日居月诸业以集。共道提戈虎穴回,傥容投谒龙门入。 开椷寒色散阳湖,白雪楼空岳影孤。不尽雄才推二妙,止如古调已吾徒。 一当单于则岂敢,相遇中原尚足图。但语主人须自爱,一时长句似君无。
liú shēng jiā běn ān dōng zi   ěr gāo míng shí zài lùn jiāo shǎo wén wèn jūn   chǐ shū shù qiān    
cāng tóu qián zhì   zhǔ rén shù zhòng zhī jiā běn chéng xià ér qīng   fēng wèi yán líng    
biàn 便 cóng chū sān hái   lǎn pèi zhēng kuā àn bǎi mán zǎo suì shēng gōng hàn shǔ zhī   jīn xiè jiāng guān    
suī yán wàn shì guī lái hǎo   zhà lùn jiāo dào shuí lǎo yóu zuò fèng huáng chí shàng kàn qióng   shā gèng dān wén zǎo    
zhōng jiān diē dàng wáng láng   piān zhōu tài cāng dàn wēng cháng zài kǒu   shí duō shì yǎn chéng háng    
huàn qíng jiàn jué páo shèng   qiū xīng fān suí cǎi qiáng wèi qiàn zhū cái zhào chéng zhǔ   rén shuāng jìng dēng chǎng    
chàng piān xiāng   yuè zh gòng dào xué huí tǎng   róng tóu lóng mén    
kāi jiān hán sàn yáng   bái xuě lóu kōng yuè yǐng jìn xióng cái tuī èr miào zhǐ   diào    
dāng chán gǎn   xiāng zhōng yuán shàng dàn zhǔ rén ài   shí cháng shì jūn