答寄俞仲蔚 其一

明代 李攀龙
太乙贶汉德,名驹生渥洼。赤汗沾青云,长嘶振流沙。 饥龁玉山刍,渴则饮其涯。翘尾以踯躅,騊駼相经过。 不愿游阊阖,况乃服盐车。世岂无伯乐,垂耳奈我何。 天子发素书,使者出蹉跎。駪駪十二闲,驽马常苦多。 虽有千里姿,羁绊非所加。
tài kuàng hàn   míng shēng chì hàn zhān qīng yún   cháng zhèn liú shā
shān chú   yǐn qiào wěi zhí zhú   táo xiāng jīng guò
yuàn yóu chāng   kuàng nǎi yán chē shì   chuí ěr nài
tiān shū   shǐ 使 zhě chū cuō tuó shēn shēn shí èr xián   cháng duō
suī yǒu qiān 姿   bàn fēi suǒ jiā