答寄俞仲蔚 其二

明代 李攀龙
郁郁龙门山,下临千仞溪。孤桐生其间,干与浮云齐。 湍水击其隈,回波荡其涯。野火燔其东,飞雪涂其西。 莫则止黄鹄,朝则啼鹍鸡。悲风从天来,清商以凄凄。 伯牙不能去,倾耳中自谐。匠石空扼腕,运斤路何阶。 琴瑟和神人,无乃非其怀。结根既已异,雨露难独乖。 愿言俯大壑,往就长离栖。
lóng mén shān   xià lín qiān rèn tóng shēng jiān   gān yún
tuān shuǐ wēi   huí dàng huǒ fán dōng   fēi xuě 西
zhǐ huáng   cháo kūn bēi fēng cóng tiān lái   qīng shāng
néng   qīng ěr zhōng xié jiàng shí kōng è wàn   yùn jīn jiē
qín shén rén   nǎi fēi huái 怀 jié gēn   nán guāi
yuàn yán   wǎng jiù cháng