荅寄用晦王孙 其一

明代 李攀龙
江上传书锦字斜,于时飞雪映瑶华。谁携雄剑非丰狱,但出名驹即汉家。 春色自怜彭泽柳,美人相怨武陵花。三年未报平安使,长日心悬万里槎。
jiāng shàng chuán shū jǐn xié   shí fēi xuě yìng yáo huá shuí xié xióng jiàn fēi fēng dàn   chū míng hàn jiā    
chūn lián péng liǔ   měi rén xiàng yuàn líng huā sān nián wèi bào píng ān shǐ cháng 使   xīn xuán wàn chá