答金仁趾 其二

清代 戴亨
先民摅奇抱,往往托讴吟。精华寓糟粕,万古传其心。 婉转诵微言,感我一何深。岂非发至性,喧以金石音。 余始学吟哦,拳拳遂至今。变化虽殊端,轨范夙所钦。 非曰乏绮丽,与世相浮沈。
xiān mín shū bào   wǎng wǎng tuō ōu yín jīng huá zāo wàn   chuán xīn    
wǎn zhuǎn sòng wēi yán   gǎn shēn fēi zhì xìng xuān   jīn shí yīn    
shǐ xué yín é   quán quán suì zhì jīn biàn huà suī shū duān guǐ   fàn suǒ qīn    
fēi yuē   shì xiàng shěn