答嵇康诗二首 其一

魏晋 阮侃
旦发温泉庐,夕宿宣阳城。顾眄怀惆怅,言思我友生。 会遇一何幸,及子遘欢情。交际虽未久,思爱发中诚。 良玉须切磋,玙璠就其形。隋珠岂不曜,雕莹启光荣。 与子犹兰石,坚芳互相成。庶几弘古道,伐檀俟河清。 不谓中离别,飘飘然远征。临舆执手诀,良诲一何精。 佳言盈我耳,援带以自铭。唐虞旷千载,三代不我并。 洙泗久已往,微言谁为听。曾参易箦毙,仲由结其缨。 晋楚安足慕,屡空守以贞。潜龙尚泥蟠,神龟隐其灵。 庶保吾子言,养真以全生。东野多所患,暂往不久停。 幸子无损思,逍遥以自宁。
dàn wēn quán   宿 xuān yáng chéng miǎn huái 怀 chóu chàng   yán yǒu shēng
huì xìng   zi gòu huān qíng jiāo suī wèi jiǔ   ài zhōng chéng
liáng qiē cuō   fán jiù xíng suí zhū yào   diāo yíng guāng róng
zi yóu lán shí   jiān fāng xiāng chéng shù hóng dào   tán qīng
wèi zhōng bié   piāo piāo rán yuǎn zhēng lín zhí shǒu jué   liáng huì jīng
jiā yán yíng ěr   yuán dài míng táng kuàng qiān zǎi   sān dài bìng
zhū jiǔ wǎng   wēi yán shuí wèi tīng zēng shēn   zhòng yóu jié yīng
jìn chǔ ān   kōng shǒu zhēn qián lóng shàng pán   shén guī yǐn líng
shù bǎo yán   yǎng zhēn quán shēng dōng duō suǒ huàn   zàn wǎng jiǔ tíng
xìng zi sǔn   xiāo yáo níng