答嵇康诗二首 其二

魏晋 阮侃
双美不易居,嘉会故难常。爰自憩斯土,与子遘兰芳。 常愿永游集,拊翼同回翔。不悟卒永离,一别为异乡。 四牡一何速,征人去路长。顾步怀想像,游目屡太行。 抚轸增叹息,念子安能忘。恬和为道基,老氏恶强梁。 患至有身灾,荣子知所康。蟠龟实可乐,明戒在刳肠。 新诗何笃穆,申咏增恺忨。舒检诏良讯,终然永厌藏。 还誓必不食,复得同林房。愿子荡忧虑,无以情自伤。 候路忘所次,聊以酬来章。
shuāng měi   jiā huì nán cháng yuán   zi gòu lán fāng
cháng yuàn yǒng yóu   tóng huí xiáng yǒng   bié wèi xiāng
  zhēng rén cháng huái 怀 xiǎng xiàng   yóu tài xíng
zhěn zēng tàn   niàn ān néng wàng tián wéi dào   lǎo shì è qiáng liáng
huàn zhì yǒu shēn zāi   róng zi zhī suǒ kāng pán guī shí   míng jiè zài cháng
xīn shī   shēn yǒng zēng kǎi wàn shū jiǎn zhào liáng xùn   zhōng rán yǒng yàn cáng
hái shì shí   tóng lín fáng yuàn zi dàng yōu   qíng shāng
hòu wàng suǒ   liáo chóu lái zhāng