答及甫见和二首

宋代 洪咨夔
唤晴山鸟滑,辟暑水花明。 蜀隶绵犹重,吴侬葛自轻。 交情潘接魏,师法尹从程。 鹅鸭堪供客,多烦拗项烹。
huàn qíng shān niǎo huá   shǔ shuǐ huā míng  
shǔ mián yóu zhòng   nóng qīng  
jiāo qing pān jiē wèi   shī yǐn cóng chéng  
é kān gōng   duō fán niù xiàng pēng