答及甫和

宋代 洪咨夔
束发读连山,端倪识乾坤。 欲辨南北戒,须窥越胡门。 藏书探禹穴,乘槎穷灵源。 平生蓬矢志,到处屐齿痕。 脚方西湖脱,眼已青丘吞。 长风一苇航,急浪万里奔。 易艬泝月峡,讯程指新繁。 江行大玉篆,星垂小铜浑。 风俗异东吴,气候如南恩。 青壁拔地起,黄流从天翻。 身随五两动,命恃百丈存。 山灵迎我来,林影罗旌旛。 川妃导我去,涛声合钟埙。 蛟龙蛰渊底,虎豹潜崖根。 间逢偓期语,尽辟夔魍魂。 有祠扁汶川,倚山坐平原。 已绝白狗渡,尚望黄牛蹲。 要神楚怀糈,赍福鲁致膰。 力护重险济,兆应匪寇婚。 欧以异梦纪,苏以定分论。 君诗班其间,压倒白与元。 短窗箬叶蓬,浊酒椰子尊。 肯来共吸鲸,有味过解鼋。 磴藓挹晓润,岩葩借春温。 郊丁趁虚集,滩户射利喧。 巢云屋鳞鳞,锄月坡反反。 梭花荐甘芳,竹枝写辛酸。 是中有佳趣,所在留行轩。 胸次饫壮观,笔端快孤骞。 一朝簿书来,能令目眵昏。
shù lián shān   duān shí qián kūn  
biàn nán běi jiè   kuī yuè mén  
cáng shū tàn xué   chéng chá qióng líng yuán  
píng shēng péng shǐ zhì   dào chù chǐ 齿 hén  
jiǎo fāng 西 tuō   yǎn qīng qiū tūn  
cháng fēng wěi háng   làng wàn bēn  
chán yuè xiá   xùn chéng zhǐ xīn fán  
jiāng xíng zhuàn   xīng chuí xiǎo tóng hún  
fēng dōng   hòu nán ēn  
qīng   huáng liú cóng tiān fān  
shēn suí liǎng dòng   mìng shì bǎi zhàng cún  
shān líng yíng lái   lín yǐng luó jīng fān  
chuān fēi dǎo   tāo shēng zhōng xūn  
jiāo lóng zhé yuān   bào qián gēn  
jiān féng   jǐn kuí wǎng hún  
yǒu biǎn wèn chuān   shān zuò píng yuán  
jué bái gǒu   shàng wàng huáng niú dūn  
yào shén chǔ huái 怀   zhì fán  
zhòng xiǎn   zhào yīng fěi kòu hūn  
ōu mèng   dìng fèn lùn  
jūn shī bān jiān   dǎo bái yuán  
duǎn chuāng ruò péng   zhuó jiǔ zi zūn  
kěn lái gòng jīng   yǒu wèi guò jiě yuán  
dèng xiǎn xiǎo rùn   yán jiè chūn wēn  
jiāo dīng chèn   tān shè xuān  
cháo yún lín lín   chú yuè fǎn fǎn  
suō huā jiàn gān fāng   zhú zhī xiě xīn suān  
shì zhōng yǒu jiā   suǒ zài liú xíng xuān  
xiōng zhuàng guān   duān kuài qiān  
zhāo 簿 shū lái   néng lìng chī hūn