大江东去 其十五 次苏韵,谢史恭甫寄惠竹椅

明代 夏言
玉削湘筠,藤缕细、巧手掣成名物。多谢山人遥遗赠,列置高堂四壁。 清映水帘,凉分石枕,助炎天霜雪。银屏绣榻,看来未算雄杰。 有时徙倚轩窗,听雨听风,幽兴偏多发。坐对灵峰七十二,朝暮云烟兴灭。 携向园亭,白鸥相伴我,披襟散发。南楼弄笛,不用胡床待月。
xuē xiāng yún   téng qiǎo shǒu chè chéng míng duō xiè shān rén yáo zèng   liè zhì gāo táng
qīng yìng shuǐ lián   liáng fēn shí zhěn   zhù yán tiān shuāng xuě yín píng xiù   kàn lái wèi suàn xióng jié
yǒu shí xuān chuāng   tīng tīng fēng   yōu xīng piān duō zuò duì líng fēng shí èr   zhāo yún yān xīng miè
xié xiàng yuán tíng   bái ōu xiāng bàn   jīn sàn nán lóu nòng   yòng chuáng dài yuè