大江东去 其六 再叠坡韵,答蒲汀蟹词

明代 夏言
水落蒹葭,白露冷、长养横行之物。夜雨疏灯照蜗涎,晓起枯黏满壁。 物色堪嗟,人情可慨,愁鬓添新雪。飘然霞外,神仙真是豪杰。 故园酒熟鸡肥,相对青山,有约黄花发。但得天恩容拂袖,眼底风波自灭。 宠辱闻惊,是非妄恼,胸次无毫发。寸心皎皎,争光天上秋月。
shuǐ luò jiān jiā   bái lěng cháng yǎng héng xíng zhī shū dēng zhào xián   xiǎo nián mǎn
kān jiē   rén qíng kǎi   chóu bìn tiān xīn xuě piāo rán xiá wài   shén xiān zhēn shi háo jié
yuán jiǔ shú féi   xiāng duì qīng shān   yǒu yuē huáng huā dàn tiān ēn róng xiù   yǎn fēng miè
chǒng wén jīng   shì fēi wàng nǎo   xiōng háo cùn xīn jiǎo jiǎo   zhēng guāng tiān shàng qiū yuè