答贾谧诗

魏晋 陆机
伊昔有皇,肇济黎蒸。先天创物,景命是膺。降及群后,迭毁迭兴。 邈矣终古,崇替有徵。 在汉之季,皇纲幅裂。大辰匿晖,金虎曜质。雄臣驰鹜,义夫赴节。 释位挥戈,言谋王室。 王室之乱,靡邦不泯。如彼坠景,曾不可振。乃眷三哲,俾乂斯民。 启土虽难,改物承天。 爰兹有魏,即宫天邑。吴实龙飞,刘亦岳立。干戈载扬,俎豆载戢。 民劳师兴,国玩凯入。 天厌霸德,黄祚告衅。狱讼违魏,讴歌适晋。陈留归蕃,我皇登禅。 庸岷稽颡,三江改献。 赫矣隆晋,奄宅率土。对扬天人,有秩斯祜。惟公太宰,光翼二祖。 诞育洪胄,纂戎于鲁。 东朝既建,淑问峨峨。我求明德,济同以和。鲁公戾止,衮服委蛇。 思媚皇储,高步承华。 昔我逮兹,时惟下僚。及子栖迟,同林异条。年殊志比,服舛义稠。 游跨三春,情固二秋。 祗承皇命,出纳无违。往践蕃朝,来步紫微。升降秘阁,我服载晖。 孰云匪惧,仰肃明威。 分索则易,携手实难。念昔良游,兹焉永叹。公之云感,贻此音翰。 蔚彼高藻,如玉如兰。 惟汉有木,曾不逾境。惟南有金,万邦作咏。民之胥好,捐狂厉圣。 仪刑在昔,予闻子命。
yǒu huáng   zhào zhēng xiān tiān chuàng   jǐng mìng shì yīng jiàng qún hòu   dié huǐ dié xīng
miǎo zhōng   chóng yǒu zhēng
zài hàn zhī   huáng gāng liè chén huī   jīn yào zhì xióng chén chí   jié
shì wèi huī   yán móu wáng shì
wáng shì zhī luàn   bāng mǐn zhuì jǐng   céng zhèn nǎi juàn sān zhé   mín
suī nán   gǎi chéng tiān
yuán yǒu wèi   gōng tiān shí lóng fēi   liú yuè gān zài yáng   dòu zài
mín láo shī xīng   guó wán kǎi
tiān yàn   huáng zuò gào xìn sòng wéi wèi   ōu shì jìn chén liú guī fān   huáng dēng chán
yōng mín sǎng   sān jiāng gǎi xiàn
lóng jìn   yǎn zhái shuài duì yáng tiān rén   yǒu zhì wéi gōng tài zǎi   guāng èr
dàn hóng zhòu   zuǎn róng
dōng cháo jiàn   shū wèn é é qiú míng   tóng gōng zhǐ   gǔn wēi
mèi huáng chǔ   gāo chéng huá
dǎi   shí wéi xià liáo zi chí   tóng lín tiáo nián shū zhì   chuǎn chóu
yóu kuà sān chūn   qíng èr qiū
zhī chéng huáng mìng   chū wéi wǎng jiàn fān cháo   lái wēi shēng jiàng   zài huī
shú yún fěi   yǎng míng wēi
fēn suǒ   xié shǒu shí nán niàn liáng yóu   yān yǒng tàn gōng zhī yún gǎn   yīn hàn
wèi gāo zǎo   lán
wéi hàn yǒu   céng jìng wéi nán yǒu jīn   wàn bāng zuò yǒng mín zhī hǎo   juān kuáng shèng
xíng zài   wén zi mìng