戴子卖衣买粟

明代 释函可
昔日豪华子,挥金如粪泥。举箸常千命,山海罗珍奇。 宾客归必醉,僮仆厌甘肥。一朝窜绝域,无食但解衣。 解衣衣复贱,粒米如玉饴。身口择所急,未寒先疗饥。 己饥尚可忍,所苦妻与儿。老僧有破衲,朝夕幸得披。 仰面看皇天,霜雪不能飞。
háo huá zi   huī jīn fèn zhù cháng qiān mìng shān   hǎi luó zhēn    
bīn guī zuì   tóng yàn gān féi zhāo cuàn jué   shí dàn jiě    
jiě jiàn   shēn kǒu suǒ wèi   hán xiān liáo    
shàng rěn   suǒ ér lǎo sēng yǒu zhāo   xìng de    
yǎng miàn kàn huáng tiān   shuāng xuě néng fēi