代周子答妇

明代 王世贞
目断故园柳,身恋上林枝。吾当恨霜鬓,卿亦叹蛾眉。 两地栽黄檗,辛苦不相知。入梦惊猧短,裁音托雁迟。 惟馀子夜月,曾照流黄机。
duàn yuán liǔ   shēn liàn shàng lín zhī dāng hèn shuāng bìn qīng   tàn é méi    
liǎng zāi huáng   xīn xiāng zhī mèng jīng duǎn cái   yīn tuō yàn chí    
wéi yuè   céng zhào liú huáng