代仲舅尚书赋江山得助楼

宋代 楼钥
江山信美非吾土,王粲登楼意凄楚。 丽谯井干高则高,未免绮罗相滓污。 君家华屋照城隅,丹壁重重不知数。 谁令作此三层楼,雪脊干霄千尺所。 几番贻书来索诗,只许归田为君赋。 快哉今日真得归,无复黄尘涴巾屦。 试凭栏干俯人世,城郭村畦可枚数。 四山云物任卷舒,大江波涛恣吞吐。 晓看红日上沧溟,夜见冰蟾转天宇。 四明山水秀东南,只恨青山不肯入城府。 我家朗朗屋百间,欲创一楼兄未许。 羡君轮奂日日新,鼛鼓一声纷郢斧。 眼明见此高突兀,骚人当得江山助。 我久欲归未得间,门巷相望才尺五。 赋诗幸不负前盟,但惭笔底无风雨。 从今造门不复问主人,醉倒楼上君莫嗔。
jiāng shān xìn měi fēi   wáng càn dēng lóu chǔ  
qiáo jǐng gàn gāo gāo   wèi miǎn luó xiāng  
jūn jiā huá zhào chéng   dān chóng chóng zhī shù  
shuí lìng zuò sān céng lóu   xuě gàn xiāo qiān chǐ suǒ  
fān shū lái suǒ shī   zhǐ guī tián wèi jūn  
kuài zāi jīn zhēn guī   huáng chén jīn  
shì píng lán gān rén shì   chéng guō cūn méi shù  
shān yún rèn juǎn shū   jiāng tāo tūn  
xiǎo kàn hóng shàng cāng míng   jiàn bīng chán zhuǎn tiān  
míng shān shuǐ xiù dōng nán   zhǐ hèn qīng shān kěn chéng  
jiā lǎng lǎng bǎi jiān   chuàng lóu xiōng wèi  
xiàn jūn lún huàn xīn   gāo shēng fēn yǐng  
yǎn míng jiàn gāo   sāo rén dāng de jiāng shān zhù  
jiǔ guī wèi jiàn   mén xiàng xiāng wàng cái chǐ  
shī xìng qián méng   dàn cán fēng  
cóng jīn zào mén wèn zhǔ rén   zuì dào lóu shàng jūn chēn