代征人妻喜夫还

唐代 梁锽
征夫走马发渔阳,少妇含娇开洞房。千日废台还挂镜, 数年尘面再新妆。春风喜出今朝户,明月虚眠昨夜床。 莫道幽闺书信隔,还衣总是旧时香。
zhēng zǒu yáng   shào hán jiāo kāi dòng fáng qiān fèi tái hái guà jìng  
shù nián chén miàn zài xīn zhuāng chūn fēng chū jīn zhāo   míng yuè mián zuó chuáng
dào yōu guī shū xìn   hái zǒng shì jiù shí xiāng