代赠远

唐代 李白
妾本洛阳人,狂夫幽燕客。渴饮易水波,由来多感激。 胡马西北驰,香騣摇绿丝。鸣鞭从此去,逐虏荡边陲。 昔去有好言,不言久离别。燕支多美女,走马轻风雪。 见此不记人,恩情云雨绝。啼流玉箸尽,坐恨金闺切。 织锦作短书,肠随回文结。相思欲有寄,恐君不见察。 焚之扬其灰,手迹自此灭。
qiè běn luò yáng rén   kuáng yōu yàn yǐn shuǐ   yóu lái duō gǎn
西 běi chí   xiāng zōng yáo 绿 míng biān cóng   zhú dàng biān chuí
yǒu hǎo yán   yán jiǔ bié yàn zhī duō měi   zǒu qīng fēng xuě
jiàn rén   ēn qíng yún jué liú zhù jǐn   zuò hèn jīn guī qiè
zhī jǐn zuò duǎn shū   cháng suí huí wén jié xiāng yǒu   kǒng jūn jiàn chá
fén zhī yáng huī   shǒu miè