戴月游西林

宋代 白玉蟾
悄然无人声,但有一杯月。 谁家鸣乳庞,万籁静不发。 苍须指前路,满地铺翠樾。 清露滴秋衾,夜气飞霰屑。 遥岑有无中,烟渺天空阔。 剑光冲斗牛,长啸苍崖裂。 山行二三里,诗肠思酒渴。 冷云曳山腰,暗水洗石骨。 勒马过断桥,枯木冻欲折。 枝头惊鸟鹊,草根鸣蟋蟀。 试问夜如何,孤猿啼不歇。 柴门自推敲,残灯更明灭。 回首古招提,地僻居穷发。 红裳照轻幢,紫殿闭锁闼。 题名墨未乾,壁上龙蛇活。 秉烛出云房,古径苍苔滑。 归来倦拂床,联句斗击钵。 老苍拥地炉,坐把寒灰拨。 黄鸡啼四更,惊破梅花雪。
qiǎo rán rén shēng   dàn yǒu bēi yuè
shuí jiā míng páng   wàn lài jìng
cāng zhǐ qián   mǎn cuì yuè
qīng qiū qīn   fēi xiàn xiè
yáo cén yǒu zhōng   yān miǎo tiān kōng kuò
jiàn guāng chōng dòu niú   cháng xiào cāng liè
shān xíng èr sān   shī cháng jiǔ
lěng yún shān yāo   àn shuǐ shí
guò duàn qiáo   dòng zhé
zhī tóu jīng niǎo què   cǎo gēn míng shuài
shì wèn   yuán xiē
chái mén tuī qiāo   cán dēng gèng míng miè
huí shǒu zhāo   qióng
hóng cháng zhào qīng chuáng   diàn 殿 suǒ
míng wèi qián   shàng lóng shé huó
bǐng zhú chū yún fáng   jìng cāng tái huá
guī lái juàn chuáng   lián dòu
lǎo cāng yōng   zuò hán huī
huáng gēng   jīng méi huā xuě