代谢人见惠墨竹

宋代 朱淑贞
纷纷桃李皆凡俗,四时之中惟有竹。 非惟苍悴列风轻,对之自觉清人肉。 羡君年少多才艺,笔墨潜偷造化力。 扫出一枝爰惠我,清阴翠色惊满幅。 嗟我得之喜何似,贪夫忽获珠盈斛。 朝夕捧玩不知疲,如在太白楼上宿。 遽令标轴挂壁间,劲节直日长目前。 不必溪边寻六逸,不必林间访七贤。 岂使阎本与王维,独擅古今称神师。 又有屏间名浪得,误墨成形何足奇。 未若一笔扫一枝,渭川移来人莫疑。 珍藏欲默默不得,命牋索笔成新诗。 诗穷纸满意不尽,馈笔无语愧才稀。
fēn fēn táo jiē fán   shí zhī zhōng wéi yǒu zhú  
fēi wéi cāng cuì liè fēng qīng   duì zhī jué qīng rén ròu  
xiàn jūn nián shào duō cái   qián tōu zào huà  
sǎo chū zhī yuán huì   qīng yīn cuì jīng mǎn  
jiē zhī   tān huò zhū yíng  
zhāo pěng wán zhī   zài tài bái lóu shàng 宿  
lìng biāo zhóu guà jiān   jìn jié zhí zhǎng qián  
biān xún liù   lín jiān fǎng 访 xián  
shǐ 使 yán běn wáng wéi   shàn jīn chēng shén shī  
yòu yǒu píng jiān míng làng   chéng xíng  
wèi ruò sǎo zhī   wèi chuān lái rén  
zhēn cáng   mìng jiān suǒ chéng xīn shī  
shī qióng zhǐ mǎn jìn   kuì kuì cái