代天宁寺僧可举赠梓人善斲歌

宋代 陈著
四明山南郁嵯峨,异气上与青天摩。 人豪挟秀布山下,余为巧匠擅一窝。 颀然而长独出者,此中巧处得最多。 谁知造物亦有意,要为公输世其科。 天宁古刹本雄丽,一旦忽受融风苛。 作而新之岂易事,一手足任奚谋他。 前年起山门,见者赞叹谁敢呵。 今年起佛殿,镇压大地山与河。 百川奏材奔贔屭,万夫应役鸣鹳鹅。 眼意所及规矩就,颐指之下锯斧罗。 巍巍列柱铁直立,整整骈榱玉圆瑳。 层檐飞走凤翼舞,修梁腾上虹光拖。 上入云霄争雁路,下临城市眇蚁窠。 可以坐三大如来于中閒正面,可以奉五百罗汉于东西两阿。 我仗我佛大势力,翻赶快尺水成大波。 汝有妙思随我意,轮奂视昔百倍过。 宝坊突兀见此屋,回首人世今如何。 当年大而富贵户,寒烟落日废址迷蓬莎。 小而苟活破茅舍,凄风苦雨不识阳春和。 慈悲法门何遮碍,平等世界何偏颇。 安得如汝千百亿,庄严栋宇遍婆娑。 有快活,无障魔, 大家拍手齐唱善斲歌。
míng shān nán cuó é   shàng qīng tiān  
rén háo xié xiù shān xià   wèi qiǎo jiàng shàn  
rán ér zhǎng chū zhě   zhōng qiǎo chù zuì duō  
shéi zhī zào yǒu   yào wèi gōng shū shì  
tiān níng chà běn xióng   dàn shòu róng fēng  
zuò ér xīn zhī shì   shǒu rèn móu  
qián nián shān mén   jiàn zhě zàn tàn shuí gǎn  
jīn nián diàn 殿   zhèn shān  
bǎi chuān zòu cái bēn   wàn yìng míng guàn é  
yǎn suǒ guī jiù   zhǐ zhī xià luó  
wēi wēi liè zhù tiě zhí   zhěng zhěng pián cuī yuán cuō  
céng yán fēi zǒu fèng   xiū liáng téng shàng hóng guāng tuō  
shàng yún xiāo zhēng yàn   xià lín chéng shì miǎo  
zuò sān lái zhōng xián zhèng miàn   fèng bǎi luó hàn dōng 西 liǎng ā  
zhàng shì li   fān gǎn kuài chǐ shuǐ chéng  
yǒu miào suí   lún huàn shì bǎi bèi guò  
bǎo fāng jiàn   huí shǒu rén shì jīn  
dāng nián ér guì   hán yān luò fèi zhǐ péng shā  
xiǎo ér gǒu huó máo shè   fēng shí yáng chūn  
bēi mén zhē ài   píng děng shì jiè piān  
ān qiān bǎi 亿   zhuāng yán dòng biàn suō  
yǒu kuài huo   zhàng  
jiā pāi shǒu chàng shàn zhuó