代书谢王胜之学寄莱石茶酒器

宋代 邵雍
东山有石若琼玖,匠者追琢可盛酒。 君子得之惜不用,殷勤远寄林下叟。 林叟从来用瓦盏,惊惶不敢擎上手。 重诫儿童无损伤,缄藏复以待贤友。 未知贤友何时归,男子功名未成就。 朝廷先从忧者言,方今莫如二虏丑。 汉之六郡限辽西,唐之八州隔山后。 自馀瓜沙甘与凉,中原外而不能有。 奈何更饵以金帛,重困吾民犹掣肘。 若非堂上出奇兵,安得阃外拉馀朽。 直可逐去此腥擅,西出玉门北逾口。 城下狐狸既不存,路上豺狼自无走。 太阳烜赫耀天衢,氛妖接变匿尘垢。 功成不肯受上赏,印解黄金大于斗。 乞洛辞君出国门,归鞍暖拂天街柳。 千官如壁遮道留,仰面弄鞭不回首。 乡人夹路迎大尹,醉拥旌幢锦光溜。 下车拜墓还政馀,不访公门访亲旧。 始知此器用有时,吾当为君献眉寿。
dōng shān yǒu shí ruò qióng jiǔ   jiàng zhě duī zhuó shèng jiǔ  
jūn zi zhī yòng   yīn qín yuǎn lín xià sǒu  
lín sǒu cóng lái yòng zhǎn   jīng huáng gǎn qíng shàng shǒu  
zhòng jiè ér tóng sǔn shāng   jiān cáng dài xián yǒu  
wèi zhī xián yǒu shí guī   nán gōng míng wèi chéng jiù  
cháo tíng xiān cóng yōu zhě yán   fāng jīn èr chǒu  
hàn zhī liù jùn xiàn liáo 西   táng zhī zhōu shān hòu  
guā shā gān liáng   zhōng yuán wài ér néng yǒu  
nài gèng ěr jīn   zhòng kùn mín yóu chè zhǒu  
ruò fēi táng shàng chū bīng   ān kǔn wài xiǔ  
zhí zhú xīng shàn   西 chū mén běi kǒu  
chéng xià li cún   shàng chái láng zǒu  
tài yang xuǎn yào 耀 tiān   fēn yāo jiē biàn chén gòu  
gōng chéng kěn shòu shàng shǎng   yìn jiě huáng jīn dòu  
luò jūn chū guó mén   guī ān nuǎn tiān jiē liǔ  
qiān guān zhē dào liú   yǎng miàn nòng biān huí shǒu  
xiāng rén jiā yíng yǐn   zuì yōng jīng chuáng jǐn guāng liū  
xià chē bài hái zhèng   fǎng 访 gōng mén fǎng 访 qīn jiù  
shǐ zhī yòng yǒu shí   dāng wèi jūn xiàn méi shòu 寿