代书

宋代 黄庭坚
阿熊去我时,秋暑削甘瓜。 离别日月除,莲房倒箭靫。 得书报平安,肥字如栖鸦。 汝才跃炉金,自必为镆鋣。 穷年抱新书,挽条咀春葩。 弄笔不能休,屈宋欲作衙。 屈指推日星,许身上云霞。 安知九天关,虎豹守夜叉。 祝田操豚蹄,持狭所欲奢。 文章六经来,汗漫十牛车。 譬如观沧海,细大极龙虾。 古人以圣学,未肯废百家。 旧山木十围,斋堂绿阴遮。 红稻香盂饭,黄鸡厌食鲑。 摩挲垂腴腹,颇复读书耶。 念汝齿壮矣,无妇助烹茶。 父兄亦怜汝,须儿牧犬豭。 且伐千章木,赠行当马檛。 赢粮果後时,定随八月槎。 觉民在林中,丁丁闻兔罝。 奉身甚和友,干父办咄嗟。 台源吟松籁,先生岸巾纱。 留客醉风月,盘箸供柔嘉。 仍工朱丝弦,洗心拂奇邪。 孤臣发楚调,倾国怨胡笳。 把笔学周鼓,字形锥画沙。 诗书乃宿好,不为蓬生麻。 元明祖师禅,妙手发琵琶。 已无富贵心,鼓吹一池蛙。 天民服农圃,颇复秋敛賒。 下田督未耘,入岭按新畲。 悉力输王赋,至今困生涯。 知命叔山徒,炉香严佛花。 惟思苾刍园,脱冠著袈裟。 起家望两季,佩金蹋朝鞾。 嘉鱼在南国,宗庙荐鱨鲨。 我为万夫长,朝论不齿牙。 剌头簿领中,蚤虱废搔爬。 世累已缠缚,官箴易疵瑕。 何时烟雨里,驱羊入金华。 遣奴迫王事,不暇学惊蛇。
ā xióng shí   qiū shǔ xuē gān guā
bié yuè chú   lián fáng dào jiàn chá
shū bào píng ān   féi
cái yuè jīn   wèi
qióng nián bào xīn shū   wǎn tiáo chūn
nòng néng xiū   sòng zuò
zhǐ tuī xīng   shēn shàng yún xiá
ān zhī jiǔ tiān guān   bào shǒu chā
zhù tián cāo tún   chí xiá suǒ shē
wén zhāng liù jīng lái   hàn màn shí niú chē
guān cāng hǎi   lóng xiā
rén shèng xué   wèi kěn fèi bǎi jiā
jiù shān shí wéi   zhāi táng 绿 yīn zhē
hóng dào xiāng fàn   huáng yàn shí guī
chuí   shū
niàn chǐ 齿 zhuàng   zhù pēng chá
xiōng lián   ér quǎn jiā
qiě qiān zhāng   zèng háng dāng zhuā
yíng liáng guǒ hòu shí   dìng suí yuè chá
jué mín zài lín zhōng   dīng dīng wén
fèng shēn shén yǒu   gàn bàn duō jiē
tái yuán yín sōng lài   xiān sheng àn jīn shā
liú zuì fēng yuè   pán zhù gōng róu jiā
réng gōng zhū xián   xīn xié
chén chǔ diào   qīng guó yuàn jiā
xué zhōu   xíng zhuī huà shā
shī shū nǎi 宿 hǎo   wéi péng shēng
yuán míng shī chán   miào shǒu pa
guì xīn   chuī chí
tiān mín nóng   qiū liǎn shē
xià tián wèi yún   lǐng àn xīn shē
shū wáng   zhì jīn kùn shēng
zhī mìng shū shān   xiāng yán huā
wéi chú yuán   tuō guān zhù jiā shā
jiā wàng liǎng   pèi jīn cháo xuē
jiā zài nán guó   zōng miào jiàn cháng shā
wèi wàn zhǎng   cháo lùn chǐ 齿
tóu 簿 lǐng zhōng   zǎo shī fèi sāo
shì lèi chán   guān zhēn xiá
shí yān   yáng jīn huá
qiǎn wáng shì   xiá xué jīng shé