戴生在吾语感秋思归诗以慰留之二首 其二
二十年方妙,昂藏见尔才。青云满霄汉,黄鹄尚徘徊。
宝剑休轻试,家书莫屡开。百年深有望,吾道岂尘埃。
èr
二
shí
十
nián
年
fāng
方
miào
妙
,
áng
昂
cáng
藏
jiàn
见
ěr
尔
cái
才
qīng
。
yún
青
mǎn
云
xiāo
满
hàn
霄
huáng
汉
,
gǔ
黄
shàng
鹄
pái
尚
huái
徘
徊
。
bǎo
宝
jiàn
剑
xiū
休
qīng
轻
shì
试
,
jiā
家
shū
书
mò
莫
lǚ
屡
kāi
开
bǎi
。
nián
百
shēn
年
yǒu
深
wàng
有
wú
望
,
dào
吾
qǐ
道
chén
岂
āi
尘
埃
。