代上傅帅十二月二十三日生辰

宋代 郑刚中
牙城霜月红,稚耋拥晴昼。百拜黄堂前,共上太守寿。 皆谓去年时,黠虏已深寇。一炮惊江南,衢婺几失守。 徬徨千里心,窜逸欲相蹂。公以活人手,衔金力营救。 信赏激忠勇,厚礼罗杰秀。坐回虏马头,遁去如惊兽。 邦人未遑息,鼠辈复狂嗾。郡兵无奇画,辙乱失领袖。 闭关守孤城,惴慄鹿在囿。我公登高墉,威德即下覆。 仰见吾父者,欢舞悉解胄。一犁春雨耕,乐业遂如旧。 生成荷终始,铭刻念前后。公之所常活,庸可亿万究。 吾闻天地间,祸福靡虚授。阴功满东吴,冥报岂容缪。 当能寿我公,炯炯如列宿。下吏闻此言,喜跃倒冠绶。 中兴须钜人,理亦天所祐。矧复有厚德,福禄宜愈茂。 自恨如漂萍,孤迹太冗陋。邑佐虽贱役,不许久奔走。 行将罢摘尾,违远去左右。敛板集公门,依依已延脰。
chéng shuāng yuè hóng   zhì dié yōng qíng zhòu bǎi bài huáng táng qián   gòng shàng tài shǒu shòu 寿
jiē wèi nián shí   xiá shēn kòu pào jīng jiāng nán   shī shǒu
páng huáng qiān xīn   cuàn xiāng róu gōng huó rén shǒu   xián jīn yíng jiù
xìn shǎng zhōng yǒng   hòu luó jié xiù zuò huí tóu   dùn jīng shòu
bāng rén wèi huáng   shǔ bèi kuáng sǒu jùn bīng huà   zhé luàn shī lǐng xiù
guān shǒu chéng   zhuì 鹿 zài yòu gōng dēng gāo yōng   wēi xià
yǎng jiàn zhě   huān jiě zhòu chūn gēng   suì jiù
shēng chéng zhōng shǐ   míng niàn qián hòu gōng zhī suǒ cháng huó   yōng 亿 wàn jiū
wén tiān jiān   huò shòu yīn gōng mǎn dōng   míng bào róng móu
dāng néng shòu 寿 gōng   jiǒng jiǒng liè 宿 xià wén yán   yuè dào guān shòu
zhōng xīng rén   tiān suǒ yòu shěn yǒu hòu   mào
hèn piāo píng   tài rǒng lòu zuǒ suī jiàn   jiǔ bēn zǒu
xíng jiāng zhāi wěi   wéi yuǎn zuǒ yòu liǎn bǎn gōng mén   yán dòu