代美人愁镜其一

唐代 李白
明明金鹊镜,了了玉台前。拂拭交冰月,光辉何清圆。 红颜老昨日,白发多去年。铅粉坐相误,照来空凄然。 美人赠此盘龙之宝镜,烛我金缕之罗衣。时将红袖拂明 月, 为惜普照之馀晖。影中金鹊飞不灭,台下青鸾思独绝。 稿砧一别若箭弦,去有日,来无年。狂风吹却妾心断, 玉箸并堕菱花前。
míng míng jīn què jìng   liǎo liǎo tái qián shì jiāo bīng yuè   guāng huī qīng yuán
hóng yán lǎo zuó   bái duō nián qiān fěn zuò xiāng   zhào lái kōng rán
měi rén zèng pán lóng zhī bǎo jìng   zhú jīn zhī luó shí jiāng hóng xiù míng
yuè  
wèi zhào zhī huī yǐng zhōng jīn què fēi miè   tái xià qīng luán jué
gǎo 稿 zhēn bié ruò jiàn xián   yǒu   lái nián kuáng fēng chuī què qiè xīn duàn  
zhù bìng duò líng huā qián