代简国清老惠梅

宋代 曹勋
梅从云坞冷摇春,玉雪浮香不着尘。 愚谷斩新肯拈出,一时全露法王身。
méi cóng yún lěng yáo chūn   xuě xiāng zháo chén
zhǎn xīn kěn niān chū   shí quán wáng shēn