代建安从军公燕诗并引 其九 代阮元瑜
高城苦多阴,秋日殊复悲。边声薄暮起,但见浮云飞。
霜气劲且繁,河汉寒无晖。三星何踯躅,皎月正徘徊。
流飙西北至,征马鸣相依。自知从君乐,谁能常不归。
gāo
高
chéng
城
kǔ
苦
duō
多
yīn
阴
,
qiū
秋
rì
日
shū
殊
fù
复
bēi
悲
。
。
biān
边
shēng
声
bó
薄
mù
暮
qǐ
起
,
dàn
但
jiàn
见
fú
浮
yún
云
fēi
飞
。
。
shuāng
霜
qì
气
jìn
劲
qiě
且
fán
繁
,
hé
河
hàn
汉
hán
寒
wú
无
huī
晖
。
。
sān
三
xīng
星
hé
何
zhí
踯
zhú
躅
,
jiǎo
皎
yuè
月
zhèng
正
pái
徘
huái
徊
。
。
liú
流
biāo
飙
xī
西
běi
北
zhì
至
,
zhēng
征
mǎ
马
míng
鸣
xiāng
相
yī
依
。
。
zì
自
zhī
知
cóng
从
jūn
君
lè
乐
,
shuí
谁
néng
能
cháng
常
bù
不
guī
归
。
。