代赋野堂诗

宋代 陈亮
白沙深浅映丛篁,中有幽人卜草堂。绕屋晴波浮鸭绿,近堤新柳拂金黄。 芳洲水满凫鸥集,曲岸风来杜若香。小艇繫篱閒不钓,青山当户澹相忘。 幽居岂必岩栖远,涉世何如书味长。庞德只将安遗子,冯唐不觉老为郎。 床头古帖从人借,缸面新醪约客尝。谁道沽名高世俗,悬知得趣在林塘。 胜游屡接湖山赏,晚学难追翰墨场。时得抱琴弹夜月,濯缨遗曲和沧浪。
bái shā shēn qiǎn yìng cóng huáng   zhōng yǒu yōu rén bo cǎo táng rào qíng 绿   jìn xīn liǔ jīn huáng
fāng zhōu shuǐ mǎn ōu   àn fēng lái ruò xiāng xiǎo tǐng xián diào   qīng shān dàng dàn xiāng wàng
yōu yán yuǎn   shè shì shū wèi zhǎng páng zhǐ jiāng ān   féng táng jué lǎo wèi láng
chuáng tóu tiē cóng rén jiè   gāng miàn xīn láo yuē cháng shuí dào míng gāo shì   xuán zhī de zài lín táng
shèng yóu jiē shān shǎng   wǎn xué nán zhuī hàn chǎng shí bào qín dàn yuè   zhuó yīng cāng làng