代妇人答

宋代 王十朋
君勿题诗訾湘竹,君勿笑他儿女哭。人为钟情故生爱,夫妇相思乃常态。 为君飘荡太无根,两脸尽是思君痕。安得相依似双竹,长保千秋万秋绿。
jūn shī xiāng zhú   jūn xiào ér rén wéi zhōng qíng shēng ài   xiāng nǎi cháng tài
wèi jūn piāo dàng tài gēn   liǎng liǎn jìn shì jūn hén ān xiāng shì shuāng zhú   zhǎng bǎo qiān qiū wàn qiū 绿