答黄薮富道

宋代 王令
角角适时足,力走犹或迟。 从而不逮人,不若坐视之。 而予始用此,已无先人思。 间自念斯世,固亦未易为。 以其得而惭,曷若退自宜。 老身可孔颜,饿死犹夷齐。 予心最乐此,尤喜用自持。 岂将六尺躯,贱易五羖皮。 但无百亩田,得抱刚气归。 年来事穷蹙,露暴无自依。 姊寡不能嫁,儿孤牵我啼。 平生事文字,无路活寒饥。 勉从进士科,束若缚襁儿。 时时忽自笑,往往穷加悲。 有如高飞鸟,中路饥自低。 锐知从食来,不意身投黐。 神龙拏白日,挟雨万里飞。 使其口有衔,安得无驯随。 虽然平生志,固未忍相遗。 闲时自散开,纵吟助嘘唏。 财将舒己私,岂敢偷人知。 黄君道德者,术业何颀颀。 手提九黄钟,旁取折龠吹。 悬知失气类,误以唱和期。 不知里社歌,不可郊庙施。 况余衰病余,有气亦已卑。 加之困俗学,羝角方牵羸。 诗陈尽自道,幸子怜无疵。
jiǎo jiǎo shì shí   zǒu yóu huò chí  
cóng ér dǎi rén   ruò zuò shì zhī  
ér shǐ yòng   xiān rén  
jiān niàn shì   wèi wèi  
ér cán   ruò tuì 退  
lǎo shēn kǒng yán   è 饿 yóu  
xīn zuì   yóu yòng chí  
jiāng liù chǐ   jiàn  
dàn bǎi tián   bào gāng guī  
nián lái shì qióng   bào  
guǎ néng jià   ér qiān  
píng shēng shì wén   huó hán  
miǎn cóng jìn shì   shù ruò qiǎng ér  
shí shí xiào   wǎng wǎng qióng jiā bēi  
yǒu gāo fēi niǎo   zhōng  
ruì zhī cóng shí lái   shēn tóu chī  
shén lóng bái   xié wàn fēi  
shǐ 使 kǒu yǒu xián   ān xùn suí  
suī rán píng shēng zhì   wèi rěn xiāng  
xián shí sàn kāi   zòng yín zhù  
cái jiāng shū   gǎn tōu rén zhī  
huáng jūn dào zhě   shù  
shǒu jiǔ huáng zhōng   páng zhé yuè chuī  
xuán zhī shī lèi   chàng  
zhī shè   jiāo miào shī  
kuàng shuāi bìng   yǒu bēi  
jiā zhī kùn xué   jiǎo fāng qiān léi  
shī chén jǐn dào   xìng zi lián