答侯少府

唐代 高适
常日好读书,晚年学垂纶。漆园多乔木,睢水清粼粼。 诏书下柴门,天命敢逡巡。赫赫三伏时,十日到咸秦。 褐衣不得见,黄绶翻在身。吏道顿羁束,生涯难重陈。 北使经大寒,关山饶苦辛。边兵若刍狗,战骨成埃尘。 行矣勿复言,归欤伤我神。如何燕赵陲,忽遇平生亲。 开馆纳征骑,弹弦娱远宾。飘飖天地间,一别方兹晨。 东道有佳作,南朝无此人。性灵出万象,风骨超常伦。 吾党谢王粲,群贤推郄诜。明时取秀才,落日过蒲津。 节苦名已富,禄微家转贫。相逢愧薄游,抚己荷陶钧。 心事正堪尽,离居宁太频。两河归路遥,二月芳草新。 柳接滹沱暗,莺连渤海春。谁谓行路难,猥当希代珍。 提握每终日,相思犹比邻。江海有扁舟,丘园有角巾。 君意定何适,我怀知所遵。浮沉各异宜,老大贵全真。 莫作云霄计,遑遑随缙绅。
cháng hào shū   wǎn nián xué chuí lún yuán duō qiáo   suī shuǐ qīng lín lín
zhào shū xià chái mén   tiān mìng gǎn qūn xún sān shí   shí dào xián qín
jiàn   huáng shòu fān zài shēn dào dùn shù   shēng nán zhòng chén
běi shǐ 使 jīng hán   guān shān ráo xīn biān bīng ruò chú gǒu   zhàn chéng āi chén
xíng yán   guī shāng shén yān zhào chuí   píng shēng qīn
kāi guǎn zhēng   dàn xián yuǎn bīn piāo yáo tiān jiān   bié fāng chén
dōng dào yǒu jiā zuò   nán cháo rén xìng líng chū wàn xiàng   fēng chāo cháng lún
dǎng xiè wáng càn   qún xián tuī qiè shēn míng shí xiù cai   luò guò jīn
jié míng   wēi jiā zhuǎn pín xiāng féng kuì báo yóu   táo jūn
xīn shì zhèng kān jǐn   níng tài pín liǎng guī yáo   èr yuè fāng cǎo xīn
liǔ jiē tuó àn   yīng lián hǎi chūn shuí wèi xíng nán   wěi dāng dài zhēn
měi zhōng   xiāng yóu lín jiāng hǎi yǒu piān zhōu   qiū yuán yǒu jiǎo jīn
jūn dìng shì   huái 怀 zhī suǒ zūn chén   lǎo guì quán zhēn
zuò yún xiāo   huáng huáng suí jìn shēn