答韩丈

唐代 丘为
行人辈,莫相催,相看日暮何徘徊。登孤舟,望远水,殷勤留语劝求仕。 畴昔主司曾见知,琳琅丛中拔一枝。且得免轮天子课,何能屈腰乡里儿。 长安落桑酒,或可此时望携手。官班服色不相当,拂衣还作捕鱼郎。
xíng rén bèi   xiāng cuī   xiāng kàn pái huái dēng zhōu   wàng yuǎn shuǐ   yīn qín liú quàn qiú shì
chóu zhǔ céng jiàn zhī   lín láng cóng zhōng zhī qiě miǎn lún tiān   néng yāo xiāng ér
cháng ān luò sāng jiǔ   huò shí wàng xié shǒu guān bān xiāng dāng   hái zuò láng