答韩湘

唐代 姚合
疏散无世用,为文乏天格。把笔日不休,忽忽有所得。 所得良自慰,不求他人识。子独访我来,致诗过相饰。 君子无浮言,此诗应亦直。但虑忧我深,鉴亦随之惑。 子在名场中,屡战还屡北。我无数子明,端坐空叹息。 昨闻过春关,名系吏部籍。三十登高科,前涂浩难测。 诗人多峭冷,如水在胸臆。岂随寻常人,五藏为酒食。 期来作酬章,危坐吟到夕。难为间其辞,益贵我纸墨。
shū sàn shì yòng   wéi wén tiān xiū   yǒu suǒ de
suǒ de liáng wèi   qiú rén shí zi fǎng 访 lái   zhì shī guò xiāng shì
jūn zi yán   shī yīng zhí dàn yōu shēn   jiàn suí zhī huò
zi zài míng chǎng zhōng   zhàn hái běi shù míng   duān zuò kōng tàn
zuó wén guò chūn guān   míng sān shí dēng gāo   qián hào nán
shī rén duō qiào lěng   shuǐ zài xiōng suí xún cháng rén   zàng wèi jiǔ shí
lái zuò chóu zhāng   wēi zuò yín dào nán wéi jiān   guì zhǐ