答韩三子华韩五持国韩六玉汝见赠述诗

宋代 梅尧臣
圣人於诗言,曾否专其中。 因事有所激,因物兴以通。 自下而磨上,是之谓国风。 雅章及颂篇,刺美亦道同。 不独识鸟兽,而为文字工。 屈原作离骚,自哀其志穷。 愤世嫉邪意,寄在草木虫。 尔来道颇丧,有作皆言空。 烟云写形象,葩卉咏青红。 人事极谀谄,引古称辨雄。 经营唯切偶,荣利因被蒙。 遂使世上人,只曰一艺充。 以巧比戏弈,以声喻鸣桐。 嗟嗟一何隔,甘用无言终。 然古有登歌,缘辞合徵宫。 辞由士大夫,不出於瞽蒙。 予言与时辈,难用犹笃癃。 虽唱谁能听,所遇辄瘖聋。 诸君前有赠,爱我言过丰。 君家好兄弟,响合如笙丛。 虽欲一一报,强说恐非衷。 聊书类顽石,不敢事磨砻。
shèng rén shī yán   céng fǒu zhuān zhōng
yīn shì yǒu suǒ   yīn xīng tōng
xià ér shàng   shì zhī wèi guó fēng
zhāng sòng piān   měi dào tóng
shí niǎo shòu   ér wéi wén gōng
yuán zuò sāo   āi zhì qióng
fèn shì xié   zài cǎo chóng
ěr lái dào sàng   yǒu zuò jiē yán kōng
yān yún xiě xíng xiàng   huì yǒng qīng hóng
rén shì chǎn   yǐn chēng biàn xióng
jīng yíng wéi qiè ǒu   róng yīn bèi méng
suì shǐ 使 shì shàng rén   zhǐ yuē chōng
qiǎo   shēng míng tóng
jiē jiē   gān yòng yán zhōng
rán yǒu dēng   yuán zhēng gōng
yóu shì dài   chū méng
yán shí bèi   nán yòng yóu lóng
suī chàng shuí néng tīng   suǒ zhé yīn lóng
zhū jūn qián yǒu zèng   ài yán guò fēng
jūn jiā hǎo xiōng   xiǎng shēng cóng
suī bào   qiáng shuō kǒng fēi zhōng
liáo shū lèi wán shí   gǎn shì lóng