答郭纯老秘校赠笏

宋代 米芾
银蟾倒挂摇清辉,当中桂子初低垂。飞空已历万古尽,下照不使秋毫欺。 转盼冰轮涌东海,长天一派成琉璃。栽培不畏雪霜苦,剪拂岂容刀斧为。 明河无声驾飞叶,紫府有陌驰修枝。姮娥爱惜日已久,玉阶亦贵秋风吹。 宁论匠石可斲削,还恐风雷堪出治。列真洞府秘不得,紫微宫阙藏其私。 金童来授玉女捧,投之宝箧那能窥。每当方士脱凡骨,赐予一根朝帝墀。 入手既觉袨服羽,照人端不羞朝曦。乃知不是风尘物,握出风尘真所宜。 迩来地不爱此宝,名喧东鲁誇珍奇。千金欲易不可得,横纹错落青丝披。 胡为夫子远寄我,意以华豪惊绛帷。低头拜赐亦已厚,我欲效报君须知。 三年大聘猎英俊,扪膺吐气生虹蜺。揉蓝綵服俯可取,携将直上青云梯。 翱翔欢呼起拜舞,仰瞻日彩生尧眉。鸡人忽报洞天晓,看取飞升变化时。
yín chán dào guà yáo qīng huī   dāng zhōng guì chū chuí fēi kōng wàn jǐn xià   zhào shǐ qiū 使 háo    
zhuǎn pàn bīng lún yǒng dōng hǎi   cháng tiān pài chéng liú li zāi péi wèi xuě shuāng jiǎn   róng dāo wèi    
míng shēng jià fēi   yǒu chí xiū zhī héng é ài jiǔ   jiē guì qiū fēng chuī    
níng lùn jiàng shí zhuó xuē   hái kǒng fēng léi kān chū zhì liè zhēn dòng   wēi gōng què cáng    
jīn tóng lái shòu pěng   tóu zhī bǎo qiè néng kuī měi dāng fāng shì tuō fán   gēn cháo chí    
shǒu jué xuàn   zhào rén duān xiū cháo nǎi zhī shì fēng chén   chū fēng chén zhēn suǒ    
ěr lái ài bǎo   míng xuān dōng kuā zhēn qiān jīn héng   wén cuò luò qīng    
wéi yuǎn   huá háo jīng jiàng wéi tóu bài hòu   xiào bào jūn zhī    
sān nián pìn liè yīng jùn   mén yīng shēng hóng róu lán cǎi xié   jiāng zhí shàng qīng yún    
áo xiáng huān bài   yǎng zhān cǎi shēng yáo méi rén bào dòng tiān xiǎo kàn   fēi shēng biàn huà shí