答高三十五留别便呈于十一

唐代 李颀
累荐贤良皆不就,家近陈留访耆旧。韩康虽复在人间, 王霸终思隐岩窦。清冷池水灌园蔬,万物沧江心澹如。 妻子欢同五株柳,云山老对一床书。昨日公车见三事, 明君赐衣遣为吏。怀章不使郡邸惊,待诏初从阙庭至。 散诞由来自不羁,低头授职尔何为。故园壁挂乌纱帽, 官舍尘生白接z5.寄书寂寂於陵子,蓬蒿没身胡不仕。 藜羹被褐环堵中,岁晚将贻故人耻。
lèi jiàn xián liáng jiē jiù   jiā jìn chén liú fǎng 访 jiù hán kāng suī zài rén jiān  
wáng zhōng yǐn yán dòu qīng lěng chí shuǐ guàn yuán shū   wàn cāng jiāng xīn dàn
huān tóng zhū liǔ   yún shān lǎo duì chuáng shū zuó gōng chē jiàn sān shì  
míng jūn qiǎn wèi huái 怀 zhāng shǐ 使 jùn jīng   dài zhào chū cóng què tíng zhì
sǎn dàn yóu lái   tóu shòu zhí ěr wéi yuán guà shā mào  
guān shè chén shēng bái jiē   z   5   . z5. shū líng   zi péng hāo méi shēn
gēng bèi huán zhōng   suì wǎn jiāng rén chǐ