答傅郎诗

魏晋 郗超
森森群像,妙归玄同。原始无滞,孰云质通。悟之斯朗,执焉则封。 器乖吹万,理贯一空。 昔在总角,有怀大方。虽乏超诣,性不比常。奇趣感心,虚飙流芳。 始自践迹,遂登慧场。 迹以化形,慧以通神。时欤运欤,遘兹渊人。澄源岭本,启此归津。 投契凯入,挥刃擢新。发悟虽迹,反观已陈。 暧暧末叶,运钟交丧。绵绵虚宗,千载靡畅。谁能慜中,仰谐冥匠。 并辔一方,明心绝向。 明向若易。潜行谅深。时惟同得。婉转嘿寻。望关启扉,披帷解衿。 情兴未足。祈我冲箴。 冲箴之往,岂伊璠玙。通无不畅,分靡不劬。何以融之,本际已无。 即心既尽,触族自虚。
sēn sēn qún xiàng   miào guī xuán tóng yuán shǐ zhì shú   yún zhì tōng zhī lǎng zhí yān   fēng      
guāi chuī wàn   guàn kōng  
zài zǒng jiǎo   yǒu huái 怀 fāng suī chāo xìng   cháng gǎn xīn biāo   liú fāng      
shǐ jiàn   suì dēng huì chǎng  
huà xíng   huì tōng shén shí yùn gòu   yuān rén chéng yuán lǐng běn   guī jīn      
tóu kǎi   huī rèn zhuó xīn suī fǎn   guān chén    
ài ài   yùn zhōng jiāo sàng mián mián zōng qiān   zǎi chàng shuí néng mǐn zhōng yǎng xié   míng jiàng      
bìng pèi fāng   míng xīn jué xiàng  
míng xiàng ruò qián xíng liàng shēn shí wéi tóng wǎn zhuǎn hēi xún wàng guān fēi wéi jiě jīn            
qíng xìng wèi chōng zhēn    
chōng zhēn zhī wǎng   fán tōng chàng fēn   róng zhī běn        
xīn jǐn   chù