大风诗次韵

元代 邓雅
阴壑霜飞应早冬,又拈骚笔赋雄风。山河只在寒声里,草莽同归杀气中。 黯黯尘沙飞白昼,飘飘鹰隼上晴空。曾闻汉主歌丰邑,猛士能成万里功。
yīn shuāng fēi yīng zǎo dōng   yòu niān sāo xióng fēng shān zhī zài hán shēng   cǎo mǎng tóng guī shā zhōng
àn àn chén shā fēi bái zhòu   piāo piāo yīng sǔn shàng qíng kōng céng wén hàn zhǔ fēng   měng shì néng chéng wàn gōng