大风

清代 苏履吉
大风飙起沙飞扬,天上白日为昏黄。城中沙尘入户牖,须臾几案堆如霜。 人面咫尺不可辨,视若鬼蜮渐茫茫。始知人世有奇变,霎时明灭成沧桑。 三日两日不见息,风声瑟瑟人凄凉。夜半月影忽东上,恍如白昼日重光。 不识大风归何处,天公还我云汉章。呜呼人心变幻不可测,因风吹火时诪张。 安及天公长鉴此,不使肆口声如簧。
fēng biāo shā fēi yáng   tiān shàng bái wèi hūn huáng chéng zhōng shā chén yǒu   àn duī shuāng    
rén miàn zhǐ chǐ biàn   shì ruò guǐ jiàn máng máng shǐ zhī rén shì yǒu biàn shà   shí míng miè chéng cāng sāng    
sān liǎng jiàn   fēng shēng rén liáng bàn yuè yǐng dōng shàng huǎng   bái zhòu chóng guāng    
shí fēng guī chǔ   tiān gōng hái yún hàn zhāng rén xīn biàn huàn yīn   fēng chuī huǒ shí zhōu zhāng    
ān tiān gōng zhǎng jiàn   shǐ 使 kǒu shēng huáng