答范景山昼诗见意

宋代 陈著
绿阴门外涨黄尘,来往清风自可人。 契阔一尊镫雨旧,平安数字麦寒春。 閒居有味何妨拙,古道无情却耐贫。 漠漠水云山隔断,何时王翰卜为邻。
绿 yīn mén wài zhǎng huáng chén   lái wǎng qīng fēng rén  
kuò zūn dèng jiù   píng ān shù mài hán chūn  
xián yǒu wèi fáng zhuō   dào qíng què nài pín  
shuǐ yún shān duàn   shí wáng hàn bo wèi lín