答二任

宋代 苏洵
鲁人贱夫子,鸣丘指东家。 当时虽未遇,弟子已如麻。 奈何乡闾人,曾不为叹嗟。 区区吴越间,间骨不惮遐。 羽见反不怪,海人等龙蝦。 嗟我何足道,穷居出无车。 昨者入京洛,文章彼人夸。 故旧未肯信,闻之笑呀呀。 独有两任子,知我有足嘉, 远游苦相念,长篇寄芬葩。 我道亦未尔,子得无增加。 贫穷已衰老,短发垂髿髿。 重禄无意取,思治山中畬。 往岁栽苦竹,细密如蒹葭。 庭前三小山,本为山中楂。 当前凿方池,寒泉照谽谺。 玩此可竟日,胡为踏朝衙。 何当子来会,酒食相邀遮。 愿为久相敬,终始无疵瑕。 闲居各无事,数来饮流霞。
rén jiàn   míng qiū zhǐ dōng jiā  
dāng shí suī wèi    
nài xiāng rén   céng wéi tàn jiē  
yuè jiān   jiān dàn xiá  
jiàn fǎn guài   hǎi rén děng lóng xiā  
jiē dào   qióng chū chē  
zuó zhě jīng luò   wén zhāng rén kuā  
jiù wèi kěn xìn   wén zhī xiào  
yǒu liǎng rèn   zhī yǒu jiā  
yuǎn yóu xiāng niàn   cháng piān fēn  
dào wèi ěr   zi zēng jiā  
pín qióng shuāi lǎo   duǎn chuí suō 髿 suō 髿  
zhòng   zhì shān zhōng shē  
wǎng suì zāi zhú   jiān jiā  
tíng qián sān xiǎo shān   běn wéi shān zhōng zhā  
dāng qián záo fāng chí   hán quán zhào hān xiā  
wán jìng   wéi cháo  
dāng lái huì   jiǔ shí xiāng yāo zhē  
yuàn wéi jiǔ xiāng jìng   zhōng shǐ xiá  
xián shì   shù lái yǐn liú xiá