答二郭诗三首 其二

魏晋 嵇康
昔蒙父兄祚,少得离负荷。因疏遂成懒,寝迹北山阿。 但愿养性命,终己靡有他。良辰不我期,当年值纷华。 坎凛趣世教,常恐婴网罗。羲农邈已远,拊膺独咨嗟。 朔戒贵尚容,渔父好扬波。虽逸亦已难,非余心所嘉。 岂若翔区外,餐琼漱朝霞。遗物弃鄙累,逍遥游太和。 结友集灵岳,弹琴登清歌。有能从我者,古人何足多。
méng xiōng zuò   shǎo yīn shū suì chéng lǎn qǐn   běi shān ē    
dàn yuàn yǎng xìng mìng   zhōng yǒu liáng chén dāng   nián zhí fēn huá    
kǎn lǐn shì jiào   cháng kǒng yīng wǎng luó nóng miǎo yuǎn   yīng jiē    
shuò jiè guì shàng róng   hǎo yáng suī nán fēi   xīn suǒ jiā    
ruò xiáng wài   cān qióng shù zhāo xiá lèi xiāo   yáo yóu tài    
jié yǒu líng yuè   tán qín dēng qīng yǒu néng cóng zhě   rén duō