答窦知言

唐代 姚合
冬日易惨恶,暴风拔山根。尘沙落黄河,浊波如地翻。 飞鸟皆束翼,居人不开门。独我赴省期,冒此驰毂辕。 陕城城西边,逢子亦且奔。所趋事一心,相见如弟昆。 我惨得子舒,我寒得子温。同行十日程,僮仆性亦敦。 到京人事多,日无闲精魂。念子珍重我,吐辞发蒙昏。 反复千万意,一百六十言。格高思清冷,山低济浑浑。 尝闻朋友惠,赠言始为恩。金玉日消费,好句长存存。 倒篚别收贮,不与俗士论。每当清夜吟,使我如哀猿。
dōng cǎn è   bào fēng shān gēn chén shā luò huáng   zhuó fān
fēi niǎo jiē shù   rén kāi mén shěng   mào chí yuán
shǎn chéng chéng 西 biān   féng zi qiě bēn suǒ shì xīn   xiāng jiàn kūn
cǎn zi shū   hán zi wēn tóng háng shí chéng   tóng xìng dūn
dào jīng rén shì duō   xián jīng hún niàn zi zhēn zhòng   mēng hūn
fǎn qiān wàn   bǎi liù shí yán gāo qīng lěng   shān hún hún
cháng wén péng you huì   zèng yán shǐ wèi ēn jīn xiāo fèi   hǎo cháng cún cún
dào fěi bié shōu zhù   shì lùn měi dāng qīng yín   shǐ 使 āi yuán