大涤洞留题

宋代 张镃
我生百无能,唯工说山水。 洞宵天一柱,真仙昔居止。 苍崖入九锁,修涧清彻底。 层林仰首看,冷雾随起步。 饶君俗到骨,至此换却髓。 一亭巧当门,乃是压涧尾。 便教宝玉做,思之未为侈。 道人喜客来,先引玩清泚。 源头放泉出,猛喷深壑里。 顷刻百万丈,宁论尺与咫。 冰涛卷雷鼓,滂湃力未已。 天然句满眼,润色谢东里。 拟议及思惟,望风当披靡。 回观翠蛟语,舞字最不死。 两诗故自妙,似觉泉在凡。 正须吾三人,作意共整理。 要令石点头,滔滔那解此。
shēng bǎi néng   wéi gōng shuō shān shuǐ  
dòng xiāo tiān zhù   zhēn xiān zhǐ  
cāng jiǔ suǒ   xiū jiàn qīng chè  
céng lín yǎng shǒu kàn   lěng suí  
ráo jūn dào   zhì huàn què suǐ  
tíng qiǎo dāng mén   nǎi shì jiàn wěi  
biàn 便 jiào bǎo zuò   zhī wèi wèi chǐ  
dào rén lái   xiān yǐn wán qīng  
yuán tóu fàng quán chū   měng pēn shēn  
qǐng bǎi wàn zhàng   níng lùn chǐ zhǐ  
bīng tāo juǎn léi   pāng pài wèi  
tiān rán mǎn yǎn   rùn xiè dōng  
wéi   wàng fēng dāng  
huí guān cuì jiāo   zuì  
liǎng shī miào   shì jué quán zài fán  
zhèng sān rén   zuò gòng zhěng  
yào lìng shí diǎn tóu   tāo tāo jiě