荅殿卿书

明代 李攀龙
故人书札到寒温,病起蓬蒿正满门。彭泽妻孥相对老,淮南宾客自言尊。 颂成浊酒深知德,投罢明珠始见恩。莫为寻常招隐士,山中转复念王孙。
rén shū zhá dào hán wēn   bìng péng hāo zhèng mǎn mén péng xiāng duì lǎo   huái nán bīn yán zūn
sòng chéng zhuó jiǔ shēn zhī   tóu míng zhū shǐ jiàn ēn wèi xún cháng zhāo yǐn shì   shān zhōng zhuǎn niàn wáng sūn