大道曲

宋代 耶律铸
春风吹绣陌,花满帝乡树。绿柳袅芳烟,细雨黄金缕。 分明须尽是,引荡人心处。车马往来尘,尽结成红雾。 楼上琵琶声,倚歌临大路。郑重且休教,放得春回去。
chūn fēng chuī xiù   huā mǎn xiāng shù 绿 liǔ niǎo fāng yān   huáng jīn
fēn míng jìn shì   yǐn dàng rén xīn chù chē wǎng lái chén   jǐn jié chéng hóng
lóu shàng pa shēng   lín zhèng zhòng qiě xiū jiào   fàng chūn huí qu