答到建安饷杖诗

南北朝 任昉
故人有所赠,称以冒霜筠。定是湘妃泪,潜洒遂邻彬。 扶危复防咽,事归薄暮人。劳君尚齿意,矜此杖乡辰。 复资后坐彦,候余方欠伸。献君千里笑,纾我百忧嚬。 坐适虽有器,卧游苦无津。何由乘此竹,直见平生亲。
rén yǒu suǒ zèng   chēng mào shuāng yún dìng shì xiāng fēi lèi qián   suì lín bīn    
wēi fáng yàn   shì guī rén láo jūn shàng chǐ 齿 jīn   zhàng xiāng chén    
hòu zuò yàn   hòu fāng qiàn shēn xiàn jūn qiān xiào shū   bǎi yōu pín    
zuò shì suī yǒu   yóu jīn yóu chéng zhú zhí   jiàn píng shēng qīn