大丹诗四首

唐代 李浩
混沌未分我独存,包含四象立乾坤。 还丹须向此中觅,得此方为至妙门。 煮石烹金炼太元,神仙不肯等闲传。 人能认得其中理,夺尽乾坤造化权。 百首荒辞义亦深,因传同道决疑心。 华池本是真神水,神水元来是白金。 取将白金为鼎器,鼎成潜伏汞来侵。 汞入金鼎终年尽,产出灵砂似太阴。
hùn dùn wèi fēn cún   bāo hán xiàng qián kūn
huán dān xiàng zhōng   fāng wèi zhì miào mén
zhǔ shí pēng jīn liàn tài yuán   shén xiān kěn děng xián chuán
rén néng rèn de zhōng   duó jǐn qián kūn zào huà quán
bǎi shǒu huāng shēn   yīn chuán tóng dào jué xīn
huá chí běn shì zhēn shén shuǐ   shén shuǐ yuán lái shì bái jīn
jiāng bái jīn wèi dǐng   dǐng chéng qián gǒng lái qīn
gǒng jīn dǐng zhōng nián jǐn   chǎn chū líng shā shì tài yīn