答成都侍其纯父用其韵

宋代 李之仪
鹿头关下花深处,竹马曾寻綵衣路。虽知梨栗是生涯,人道风烟如鄠杜。 四十年来若断桥,问津无计冷潇潇。一闻此语心先醉,似向江边笋自烧。 羡君材器森诸有,宝带垂腰今一叟。未说常开坛上旗,且须再遣云中守。 从来别驾不谋身,欲作蛾眉会里人。本是文殊亲接引,定应见处必逢君。
鹿 tóu guān xià huā shēn chù   zhú céng xún cǎi suī zhī shì shēng   rén dào fēng yān
shí nián lái ruò duàn qiáo   wèn jīn lěng xiāo xiāo wén xīn xiān zuì   shì xiàng jiāng biān sǔn shāo
xiàn jūn cái sēn zhū yǒu   bǎo dài chuí yāo jīn sǒu wèi shuō cháng kāi tán shàng   qiě zài qiǎn yún zhōng shǒu
cóng lái bié jià móu shēn   zuò é méi huì rén běn shì wén shū qīn jiē yǐn   dìng yīng jiàn chǔ féng jūn