答澈公

唐代 魏澹
空山泉落松窗静,闲地草生春日迟。 白发渐多身未退,依依常在永禅师。
kōng shān quán luò sōng chuāng jìng   xián cǎo shēng chūn chí
bái jiàn duō shēn wèi tuì 退   cháng zài yǒng chán shī